
Sau khi hai cuộc thi hoa hậu khép lại, thay vì vui mừng vì xã hội có thêm (tới) 2 đại sứ sắc đẹp sẽ chung tay đóng góp cho cộng đồng và đất nước có tới 2 gương mặt để đại diện cho sắc đẹp quốc gia thi thố quốc tế thì thật buồn vì những câu chữ so sánh, chê bai và sự xâm nhập đời tư quá sâu của giới truyền thông.

Sắc đẹp là một trái táo đỏ mọng, thơm ngon, hấp dẫn mà bất kỳ ai cũng muốn chiếm đoạt không chỉ người phụ nữ. Cũng vì thế, hai từ ngữ này trở thành tâm điểm săm soi của bất kỳ cô gái nào được đặt lên đầu chiếc vương miện Hoa hậu, vị trí ao ước của cả triệu sắc đẹp trên toàn thế giới. Việt Nam cũng không ngoại lệ. Và nó trở thành đề tài béo bở cho giới truyền thông nhảy vào săm soi hai nhan sắc đại diện cho phụ nữ Việt Nam đang sống trong nước và nước ngoài.

Liệu Diễm Hương có đủ tầm để mang chuông đi đánh xứ người?

bằng trí tuệ và sắc đẹp khi mang trên mình chiếc vương miện Hoa hậu?
Làm sao một cô hoa hậu có thể kết nối cộng đồng người Việt ở nước ngoài khi cô ấy không thuyết phục được xã hội về mặt học thức? Nếu cô ấy đủ bản lĩnh như ban giám khảo nói thì có lẽ đã không có mặt của ngài hiệu trưởng lên báo để thanh minh về việc nghỉ học do sức khỏe kém của cô ấy. Đó là cách ứng xử trái ngược hoàn toàn với bản lĩnh sân khấu đã được chứng tỏ trong đêm chung kết. Cũng trường hợp như vậy, Thùy Dung đã dám trở lại trường học để hoàn thiện bảng điểm tốt nghiệp của mình thay vì tìm đủ mọi cách bào chữa cho bản thân. Đó mới là bản lĩnh đích thực của chiếc vương miện.

với việc đi học trở lại và thi đỗ tốt nghiệp cấp 3.









Comments